Vòng tay định mệnh (P1)

Mới sáng sớm mà trời đã âm u như chập choạng tối, Sài Gòn mùa bão không còn khoác lên người vẻ rạng rỡ, đài các như vốn có mà thay vào đó là hình ảnh của một người phụ nữ đang lên cơn giận dỗi, ào ạt trút xuống con đường tan tác những lá cây.

Dẫu bão là thế, hôm nay Hùng vẫn phải đến văn phòng. Ai bảo anh đã mang cái nghiệp điều tra lên người, càng làm lại càng tâm huyết để rồi gắn bó với nó hơn mười năm qua. Gió mưa ào ạt, rát đau hết cả da mặt. Dù áo mưa đã quấn kỹ nhưng Hùng vẫn ướt nhẹp, anh vừa bước vào phòng thám tử tư T&T làm việc vừa càm ràm: “Chưa có năm nào mưa nhiều như năm nay. Suốt ngày không thấy mặt trời”.

- “Thế tôi gọi taxi cho cậu đi nhé!” – ông Huy đang ngồi trầm ngâm nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, quay sang cười nói. Ông vốn là sếp của Hùng, tuy đã ngoài ngũ tuần nhưng vẫn giữ thói quen đến công ty vào sáng sớm, bất chấp nắng mưa, cuối tuần hay ngày lễ. Thân thể của ông hãy còn tráng kiện, chòm râu quai nón rung rung mỗi khi nói chuyện khiến ông như tay anh chị thứ thiệt ngoài Chợ Lớn. Quan hệ giữa Hùng và ông không chỉ dừng lại ở cấp trên – cộng sự mà còn là hai người bạn vong niên. Đặc biệt hơn, chính ông Huy là người đã dìu dắt Hùng từ lúc chập chững vào nghề thám tử nên dù có nhiều cơ hội thăng tiến anh vẫn không chọn lựa ra đi.

công ty thám tử sài gòn

Thấy điệu bộ ra vẻ khó đoán của ông Huy, Hùng trầm giọng nghi ngờ: “Gì vậy sếp, đừng nói là mưa bão đùng đùng vậy mà phải đi gặp khách hàng nha”. Ông Huy nâng cốc cà phê dang dở trên bàn uống từng ngụm, không giải thích nhiều: “Anh thật hiểu ý tôi”. Làm việc với nhau đã nhiều năm, ông hiểu Hùng là người có thể tin cậy, lại chu đáo, tuy thể hiện ngoài mặt có vẻ chán nản, bất cần nhưng anh chàng đã từng lập rất nhiều chiến công vang dội mang lại tiếng tăm lớn cho trung tâm thám tử Sài Gòn T&T.

Thế là mặc cho cơn bão đang hoành hành dữ dội ngoài kia, cả hai bước lên chiếc taxi đợi sẵn trước cổng và tiến về ngoại thành. Trên con đường xa lạ, chiếc taxi nhiều lần quanh co khắp các con phố. Đây không phải là do anh tài xế “vẽ” đường mà theo chủ ý của ông Huy. Nhiều năm trong nghề, ông rất cẩn thận tránh trường hợp “bọ ngựa bắt ve, se sẻ rình sau lưng”. Hùng nhiều lần đùa ông về “căn bệnh nghề nghiệp” này nhưng thật tâm anh biết đó là bài học quan trọng mà ông đã truyền đạt lại cho anh khi làm nghề đặc biệt này.

Chiếc xe đi xuyên thành phố, vượt qua làn mưa mịt mờ để đến một vùng ngoại ô yên ả rồi dừng lại trước một cánh cổng sang trọng được trang trí theo hình ảnh đôi cánh chim bồ câu – biểu tượng của một tập đoàn bất động sản đa quốc gia cực kỳ lớn. Đến giờ phút này Hùng đã biết khách hàng của mình là ai, chỉ là chưa hình dung được nhiệm vụ lần này sẽ liên quan đến việc gì.

Vừa bước xuống xe, hai tên vệ sĩ cao lớn trong bộ vest đen liền tiến lại kiểm tra khắp người Hùng và ông Huy, sau khi xác nhận cả hai không mang theo vũ khí, một tên trong số đó liền dẫn đường vào bên trong, tên còn lại tiếp tục canh gác trông rất chuyên nghiệp.

Phía sau cánh cổng, Hùng như bước vào một thế giới khác. Đây là một khu đất cực kỳ lớn được thiết kế theo kiểu biệt thự nhà vườn, xung quanh trồng nhiều cây rừng có gốc to cỡ hai vòng tay người lớn. Hùng âm thầm quan sát và suy nghĩ về gia chủ của nơi đây chắc hẳn là một người rất giàu và có thế lực mới đủ khả năng xây dựng lên tư dinh thế này.

Không ngoài dự đoán của anh, đón tiếp Hùng và ông Huy là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài trầm mặc, tác phong rất tự tin, phóng khoáng. Ông cũng là người rất nổi tiếng trong lĩnh vực bất động sản và những mối quan hệ mờ ám sau chính trường, ông bắt tay hai người rồi ngồi xuống vào thẳng vấn đề:

- “Huy, anh cũng biết Nghi Quân là người tình của tôi nhiều năm nay và cô ấy đã bị tai nạn vô cùng thảm khốc trong vài ngày qua. Tôi nghi ngờ vợ tôi đã biết chuyện và cho người thủ tiêu cô ấy. Ông phải giúp tôi có được chứng cứ quan trọng này để đưa bà ta vào tù”. Ông vừa nói vừa hút từng hơi thuốc, giọng bình thản nhưng vẫn không che dấu được sự tức giận của mình.

- Chuyện này hệ trọng, ảnh hưởng nhiều người, lại liên quan đến việc phân chia gia sản giữa ông và bà ta. Sao ông không báo công an?

- Chỉ khi chúng ta có đủ chứng cứ tôi mới xử lý bà ấy được. Nếu bây giờ báo công an, chẳng phải sẽ bứt dây động rừng sao? Bao nhiêu năm lăn lộn thương trường, ông X không còn là con dê ngây thơ như khi còn mười tám đôi mươi. Giờ đây ông là tên thợ săn đầy kinh nghiệm chinh chiến. Đã không ra tay thì thôi, một khi xuất chiêu là phải hạ đòn chí mạng, không chừa đường lui cho con mồi thoát thân và không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Tranh đấu bên trong danh gia vọng tộc thật khủng khiếp. Chỉ vì tiền, người ta sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả giết người. Nạn nhân là cô người đẹp có giọng hát ngọt ngào, vốn dĩ ông không muốn cô bước vào nghề xướng ca vô loài nhưng cô rất thích ánh đèn sâu khấu nên ông chiều cưng người tình và chỉ cho phép lui tới những tụ điểm ca nhạc nhỏ hoặc tỉnh lẻ, không muốn cô mất vui vì phải giam mình trong 4 bức tường nhà.

Bước đầu điều tra về tai nạn, phía công an cho rằng chiếc xe chở cô đi diễn chạy quá tốc độ trên đường cao tốc rồi bất ngờ mất lái và tông thẳng vào rào chắn khiến chiếc xe văng khỏi con đường và rơi xuống ở độ cao ba mét, bẹp dúm. Sau tai nạn, Nghi Quân tử vong tại chỗ. Công an vẫn đang tiếp tục điều tra làm rõ vụ việc.

Còn tiếp…

(Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng)

VĂN PHÒNG THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ UY TÍN