Dịch vụ thám tử Sài Gòn: Lò cẩu dạo

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN (T&T) KỂ CHUYỆN:

BÍ MẬT NHỮNG “LÒ” CẨU DẠO

Trước đến nay, hầu như chẳng ai nuôi chó để… thịt bao giờ. Vậy thì nguồn thịt chó ở đâu ra mà lại rất dồi dào, phong phú cung cấp cho các nhà hàng, quán nhậu đặc sản cầy tơ đang mọc lên nhản nhản ở khắp nơi? Nhiều vụ kiện tranh giành về thương hiệu thịt cho đã phải nhờ đến Trung tâm thám tử tư Sài Gòn (T&T). Các thám tử tư Sài Gòn hỏi anh Nguyễn Văn Hoàng, chủ quán cầy tơ Hai Mơ khá nổi tiếng trên đường Phạm Văn Chiêu, quận Gò Vấp trong lúc nhâm nhi đôi ba chung rượu thuốc với đĩa thịt cầy nướng vàng rụm, thơm phức. Anh Hoàng cười bảo, chủ yếu vẫn là nguồn trôi nổi thôi, ngoài số cẩu mua được từ bọn… trộm chó thì vẫn dựa chính vào lực lượng “săn”… cẩu dạo.
Chó đổi… mùng mền, quần áo
Nguyễn Tiến Thịnh, người chính gốc Hà Tây, vào TP HCM lập nghiệp đã hơn 6 năm bằng nghề mua, bán… chó, gật gù nói với các thám tử tư Sài Gòn: “Bác muốn tìm hiểu về nghề săn cẩu dạo của bọn em à? Được thôi, có điều phải chịu khó đi xa tý nhé. Nghề lầy nhọc nắm bác à…”. Thịnh vừa nói vừa thoăn thoắt ụp hai chú cẩu vào bao bố giao cho lại cho anh Hoàng, nhận tiền rồi lấy thun dằn lại baga trên chiếc suzuki cũ kỹ. Trên cái cái lồng sắt dùng để nhốt cầy là lỉnh kỉnh một số đồ gia dụng như chảo, nồi, mùng mền, quần, áo và cả dép nhựa, túi xách…” Lói chung người ta muốn đổi gì thì mình đổi lấy. Nhiều người không muốn bán chó nấy tiền vì sợ mang tội lên cứ việc qui ra đồ”. Địa bàn hoạt động của Thịnh là các quận, huyện vùng ven ngoại thành TP và các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai, Tây Ninh. Đi càng xa càng tốt vì nội thành và ngay cả vùng ven bây giờ rất ít ai chịu đổi chó. Do vậy, cứ hai, ba bữa đánh vòng ra vùng ven thì ít ngày sau lại đi “đánh” ở các tỉnh. Tính ra, mỗi ngày cậu ta phải đi rảo vài trăm cây số là chuyện bình thường.
Thịnh kể với các thám tử tư Sài Gòn rằng, cậu ta theo bố làm nghề này từ khi mới 16 tuổi ở ngoài quê. Vào Sài Gòn lại tiếp tục theo nghề “gia truyền” này nhờ có sẵn “tay nghề”, kinh nghiệm. Bộ đồ nghề “trọn gói” của Thịnh gồm một chiếc xe gắn máy, một cái “cũi” sắt cùng dây thòng lọng bằng kẽm và khoảng trên dưới một triệu đồng tiền vốn để mua quần áo sôn, đồ gia dụng, chủ yếu là hàng thứ phẩm, hàng dạt… Một ngày làm việc của cậu bắt đầu vào khoảng 6 giờ sáng. Sau khi khởi hàng ra khỏi nhà trọ tại khu Xóm Mới, quận Gò Vấp, Thịnh đi len lỏi vào các con hẻm nhỏ đến những con đường quê xa tít…
Nếu gặp may, mỗi ngày một tay “săn” cẩu có thể “gom” được 6,7 con, còn “hẻo” lắm thì cũng được cỡ chừng 2, 3 chú. Cứ một con đem về bán cho các lò mỗ chó ở khu Ôâng Tạ, khu Xóm Mới và các quán ăn thì được khoảng 15-18 ngàn đồng/kg, tùy theo cầy tơ hay cầy già và bán cho nhà hàng thì bao giờ cũng được giá hơn là các lò mổ. Trong khi đó, một con chó cỡ chục ký được qui ra chỉ tương đương với dăm ba, cái nồi, một cái mền cộng chiếc chiếu… “Kiếm ăn rất được, có ngày lãi đến 200-300 ngàn đồng, không thì cũng cỡ trên dưới trăm ngàn. Chỉ có điều muốn theo nghề lâu dài thì cậu phải mang trong mình máu… sát cẩu”, anh Lê Văn Đạt, một đồng nghiệp “săn” cẩu dạo của Thịnh, nhà ở phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân, nói với các thám tử tư Sài Gòn như vậy.
Máu … sát cẩu
Các thám tử tư Sài Gòn theo Thịnh chạy rà xe con hẻm nhỏ tại khu vực phường Linh Trung, quận Thủ Đức, đoạn giáp huyện Thuận An, Bình Dương. Thịnh lớn tiếng, rao: “Ai có chó đổi mùng mền, xoong chảo không?”. Lũ chó trong hẻm thấy có đồng loại nằm trong lồng sắt chạy nhào theo sủa inh ỏi. “Đổi chó nè ông ơi”, một chị phụ nữ phốp pháp từ trong căn nhà có cổng sắt bước ra gọi.
Cả nhóm dắt xe vào cổng. Một chú cẩu khá già nằm gầm gừ ngay cửa ra vào như trực nhảy ra… đớp những vị khách có “ý đồ” đen tối. Chủ nhà bảo rằng, con chó của chị ta mấy bữa nay bỏ ăn, chảy nước bọt và hay sủa nửa đêm nên chị không muốn giữ vì sợ nó phát bệnh dại. Thịnh cầm lấy dây thòng lọng, đi vòng ra phía sau lưng con chó. Thọng lọng vung lên nhưng… hụt. Con chó chạy vào góc nhà rồi bất ngờ lao vào ngoạm… chân người “thợ săn”. Thịnh cố chịu đau, mặc cho con thú cắn xé, tung thòng lọng lần hai. Lần này thì con chó không tránh kịp, bị xiết chặt cổ, giãy giụa trong lúc lôi ra xe. Có lẽ do không còn tha thiết với vật nuôi của mình này nên chủ nhà đồng ý đổi con chó nặng hơn 15 kg này mà chỉ lấy có hai cái nồi nhôm mỏng dính. Tính ra, Thịnh kiếm được món khá hời nhưng bù lại phải bị… “cẩu sự xí quách”.
Ra khỏi cổng, Thịnh dừng lại bên lề đường, lấy chai thuốc có màu nước đen sệt quệt vào vết thương. Thịnh nói với các thám tử tư Sài Gòn đây là thuốc gia truyền trị chó cắn do cha cậu “chế”, gồm các loại lá thuốc nam trộn mật ong nấu đặc lại. Nghề này bị chó cắn hoài, tiền đâu mà chích ngừa và lại cũng chẳng thể chích liên tục vì không có thời gian mà lại vừa mất sức. Từ ngày theo nghề, Thịnh bị chó cắn tổng cộng trên dưới… 30 lần nên sẹo đầy chân. Nặng nhất là lần gặp phải con chó dại, Thịnh bị hành sốt đến cả tháng trời. Anh Đạt, bạn Thịnh cũng có lần bị chó cắn rách một mảng thịt lớn phải đi nằm bệnh viện. Chỉ cho các thám tử tư Sài Gòn xem vết thương cũ, anh lắc đầu: “Như vậy cũng còn may mắn. Mới năm rồi, một “thợ săn cẩu” trong lúc giao chó cho một lò ở gần cầu Kiệu bị con chó sổng ra táp nhẹ. Cứ tưởng chẳng sao nhưng về bị hành ba ngày rồi chết vì nọc chó dại”. Quan trọng nhất là lần tung thòng lọng đầu tiên. Nếu mà sơ suất thì thế nào chú chó cũng xổng mất, khó có thể bắt lại lần hai còn không thì cũng thương tích đầy mình. Lẽ dĩ nhiên đã theo nghề thì phải chấp nhận rủi ro, sơ suất…
Đổ xô đi… “săn” cẩu
Anh Hoàng, chủ tiệm thịt chó Hai Mơ quả quyết với các thám tử tư Sài Gòn, chưa bao giờ các quán thịt chó lại ăn nên làm ra như bây giờ. Đi đâu cũng gặp đặc sản thịt cầy “trên từng cây số”. Thịt chó có bao nhiêu cũng đáp ứng không đủ cho nhu cầu “tiêu thụ” ngày một nhiều. Do vậy, ngoài nguồn thịt chó “ngoài luồng” là chó bị thuốc, bị trộm, nhiều người đổ xô đi làm nghề “săn” cẩu dạo. Theo lời của anh Trần Đức Nam, làm nghề mua, bán chó thịt dạo đã hơn 20 năm ở khu vực gần chợ Ông Tạ, nay đã thành ông chủ tiệm thịt cầy Nam Định Sài Gòn rất nổi tiếng, muốn thấy đội quân săn cẩu dạo đông đảo như thế nào thì buổi sáng hoặc chiều cứ đến các lò mổ, quán cầy tơ ở khu Ông Tạ, Phú lâm sẽ thấy ít nhất có vài chục chiếc xe honda 67, suzuki, cub cánh én đậu sát sát của dân “săn cẩu” đến giao chó…
Theo tìm hiểu của các thám tử tư Sài Gòn, mỗi ngày họ tỏa đi khắp nơi để mà săn cẩu. Bất kể cho Pháp, chó Nhật hay chó cỏ…, từ chó già, chó trẻ đến cho bệnh hay chó ghẻ, cho dại đến cả… chết đều được thu mua tất. Nếu là chó ghẻ, chó chết giá chỉ cỡ 10.000 đồng/kg, các tiệm mua về”phù phép” ướp hàn the, bôi phẩm lên da cho vàng rượm…Như vậy tính ra, hơn quá nửa chó bán ở quán đều là chó có “vấn đề”, thám tử tư Sài Gòn hỏi. Có ai nuôi chó đang khỏe mạnh mà lại đi bán đâu anh? Nhưng mình mua đàng hoàng, không đi trộm, thuốc chó là được rồi còn chuyện chế biến và tiêu thụ là chuyện của tiệm, mình quan tâm làm gì?, Thịnh đáp. Nhờ buôn chó dạo, tháng nào cậu ta cũng dư được cỡ gần 2 triệu đồng gửi về phụ giúp gia đình. Vài tháng nữa, cậu sẽ rước một cậu em vừa học hết cấp 2 và một người chị gái vào đây cùng làm nghề “săn cẩu” dạo rồi mở một quán thịt cầy nho nhỏ ở ngoại thành. Xem ra trở thành ông chủ tiệm cầy tơ như anh Nam là mơ ước và dự đinh của nhiều thợ săn cẩu dạo tâm sự với các thám tử tư Sài Gòn (T&T) như vậy.
Theo Thám tử Sài Gòn T&T