Câu chuyện thám tử: Vụ án từ gốc cây kỳ lạ

Phần I: Bí ẩn án mạng thứ 1

Tại một ngôi trường xa xôi tại Quy Nhơn, có một chàng trai được mệnh danh là soái ca hay  được các bạn nữ gọi là “quân nhân đẹp nhất trường” – Phú là chàng trai được nói đến, một người đẹp trai, hát hay, học giỏi nhưng chưa một mảnh tình học đường. Có thể bởi vậy nên Phú được rất nhiều bạn nữ trong trường để ý và đi đến đâu Phú đều là tâm điểm của câu chuyện.

Và nơi trường Phú học có một gốc cây rất to, thường làm nơi nghỉ mát cho nhiều học sinh tại đây và Phú cũng không ngoại lệ nhưng đặc biệt khi Phú đến thì Phú chỉ muốn ngồi một mình, trong trường ai cũng biết. Các bạn nữ thì núp lén nhìn Phú, còn Phú chỉ chú tâm đến những cuốn sách mình đọc, không ai biết Phú đọc gì và nghĩ gì. Phú tuy là thành viên trong đội văn nghệ, khi hát sôi nổi nhưng bình thường thì lại rất nghiêm nghị, ít nói và càng lạnh lùng bao nhiêu thì càng đốn đổ các em trong trường bấy nhiêu.

Nhưng không chỉ có Phú, trong trường còn có một bạn khác tuy không nổi bằng Phú nhưng đủ để “cưa” đổ bao nhiêu nữ sinh –  Nam – một người tài hoa, học rất giỏi, rất thông minh. Khác hoàn toàn với Phú, Nam tương đối nổi loạn, thích hẹn hò với nhiều nữ sinh. Nam không những học giỏi mà còn chơi game rất giỏi, Nam thường đến quán net và chơi game cùng bạn bè,một sở thích đặc biệt của Nam là đọc truyện online khi chờ bạn đến chơi game.

Cuộc sống của học sinh đặc biệt này không liên quan đến nhau và cũng không ai đụng đến ai. Có điều Nam hơi hiếu thắng một chút: “Thằng đấy có gì hơn tao?”.Nam luôn đập bàn và nói với tụi bạn mỗi khi Phú đi ngang qua, nhất là khi có bạn gái Nam đang quen đứng gần đó: “Phú, đứng lại!”.

Một ngày Nam mất hết bình tĩnh và hét to gọi Phú. Phú vẫn đi tiếp vì cậu không quan tâm ai, Nam chạy thẳng trước mặt Phú cản đường, Nam đối đầu Phú – 2 soái ca đối đầu nhau là một sự kiện không nhỏ trong trường nên đa số đều ra xem: “Tôi muốn tuyên chiến với cậu dành ngôi nam vương trong trường”.

Nam nói rõ, chậm và to, đương nhiên điều này cả trường ai đứng gần đều nghe thấy, mọi người bắt đầu bàn tán nhưng Phú lại nhìn lên Nam và đi tiếp kèm theo lời nói mà đến Nam cũng không ngờ tới: “Cứ làm gì cậu thích, đừng làm phiền tôi, tôi đang đọc sách”.

Đương nhiên câu nói của Phú làm Nam càng điên máu hơn nhưng không làm được gì, cả trường bàn tán, sự việc này được lan truyền khắp trường. Người thì đặt cược, người thì thích thú, sự kiện này có thể nói vui và hào hứng nhất trong suốt học kỳ này.

Một buổi sáng thứ 2, như mọi ngày cả trường vẫn bàn tán về chuyện của Nam và Phú, rồi cũng vào tiết học mọi người lại trở về lớp. Bỗng nhiên..”Hằng ơi, Hằng làm sao vậy?”.

Tiếng hét tại lớp 12A1 vang lên, Hằng được đưa lên phòng y tế vì mọi người sợ Hằng học nhiều quá nên xỉu nhưng chưa có một trường hợp nào bị xỉu như vậy nên xôn xao khắp trường – Hằng học cùng lớp với Phú và cũng là lớp phó. Hằng có một vẻ đẹp rất dễ thương, đều được mọi người yêu mến.

-          Hằng sao rồi ạ?

-          Không ổn rồi, mau gọi xe cấp cứu ngay – Bác sĩ vừa nói vừa la.

Hằng được đưa đến bệnh viện nhanh nhất có thể nhưng tất cả bác sĩ đã bó tay, được chuẩn đoán bị trúng độc nhưng trước giờ ai cũng biết Hằng thường không ăn sáng. Tối trước ở nhà thì Hằng cũng chỉ ăn cơm với gia đình, đương nhiên gia đình thì không thể hạ độc và cũng không thể nào chất độc đến sáng mới phát tán.

Cả trường xôn xao hơn thường ngày, vụ án này còn có sức ảnh hưởng hơn cả hai soái ca đang đấu đá nhau trong trường. Mọi người đều bàn tán và không biết Hằng bị hạ độc ra sao, ngôi trường đó bây giờ không còn yên bình như trước, những sự việc chưa từng xảy ra nay đã xuất hiện. Vì trường có lời đồn mà ai ai cũng biết, dưới gốc cây mà mọi người thường ngồi nghỉ mát từ lâu đã có một người nữ sinh chết tại đây và một ngày tại gốc cây này đã có một bức thư viết bằng màu máu đỏ nên mọi người trong trường đang nghĩ có thể là do chính những lời trong bức thư ấy – bức thư viết sẽ có nhiều nữ sinh nữa phải chết. Cả trường bắt đầu hoang mang…

Phú về kể lại chuyện với ba mình vốn là thám tử lừng danh của trung tâm thám tử Sài Gòn T&T – ông Quý lắng nghe con trai và hứa sẽ giúp tìm ra manh mối vụ việc, bởi những vụ án liên quan đến học đường ông đã tham gia hàng ngàn hồ sơ, ông muốn con mình được an tâm học tập vì kỳ cuối cấp và đại học sắp đến…

Phần II: Tiết học phụ đạo kinh hoàng

Sau cái chết của Hằng, gốc cây đã vắng người đi nhưng chỉ có Phú hằng ngày đều nằm đọc sách mà không sợ gì. Vì Phú nghe chính Ba là thám tử tư lâu năm trong ngành chia sẻ rằng con không phải sợ, sự việc không quá phức tạp. Con cứ bình thường, Ba sẽ giúp con tìm ra sự thật để bạn con an nghỉ bình yên.

“Cậu không sợ gì à?Nam đi ngang qua hỏi, sự thật không phải đi ngang qua mà là cố tình đi qua để hỏi nhưng Phú chẳng phản ứng gì chỉ liếc nhìn xem ai rồi lại đọc sách tiếp.

“Sách trinh thám à? Hay đấy, không ngờ lạnh lùng boy như vậy mà cũng thích loại truyện này ha”. Nam giật cuốn sách của Phú rồi nói như đá đểu Phú. Phú vẫn nằm im để chờ xem Nam làm gì. “Tôi cũng thích đọc các truyện trinh thám, phá án, chúng ta có cùng sở thích đấy!” Phú muốn theo ngành nghề thám tử như Ba, bởi ba Phú là thám tử chuyên nghiệp của Sài Gòn T&T, đã giải quyết vô số vụ án và đưa ra bằng chứng sắt thép để trả lại công bằng cho người bị hại, cũng như đưa tội phạm ra trước ánh sáng công lý. Phú rất nể ba mình và ước mơ được như thế nên Phú rất ham đọc truyện trinh thám.

Nam lại nói tiếp, lúc này Phú đứng lên giật lấy sách và đi vào lớp.

-          Này đi đâu thế, chưa nói hết mà – Nam vẫn bám theo Phú.

-          Cầm lấy nếu cậu thích, đừng đi theo tôi – Phú quăng truyện về phía Nam và nói.

-          Là cậu nói đấy nhé, quyển này hiếm lắm đấy – Nam cười vui vẻ.

Sau ngày “đụng mặt” hôm nay, Nam đã hết ghét Phú đơn giản vì lý do Phú cùng sở thích đọc và nghiên cứu truyện trinh thám… Sự việc về cái chết của Hằng mới đây đã hơn một tuần, mọi người vẫn chưa thấy dấu hiệu gì lạ, hôm nay trường ôn thi nên ở lại trễ. Tất cả học sinh trong trường phải ở lại đến 8 giờ tối để ôn bài cho kỳ thi.

Như thường lệ, sau khi tan giờ học chiều thì Phú lại ra gốc cây nằm nghỉ rồi mới về nhà, nhưng hôm nay có thêm tiết học nên Phú chỉ ra đọc sáchvà quan sát, vì người ba thám tử có dặn: “Quạ chết ở đâu, diều hâu ở đó, vào hang cọp mới bắt được cọp, con cứ ở chính nơi mọi người nghi ngờ sẽ tìm ra được manh mối quan trọng”.

Lần này thì Phú không đọc truyện trinh thám mà là đọc y học. Phú nghiên cứu những loại độc dược và tìm hiểu có chúng có thể phát tán vào thời gian nào, khi nào mới kích hoạt để độc tố giết chết người. Phú khá thiên tài nên những loại sách này Phú chỉ cần tự nghiên cứu sẽ hiểu rõ và Phú là một người nhớ chính xác từng chi tiết một.

-          Này, hôm nay sao lại “chăm chỉ” đọc sách y học thế kia? – Nam chọc.

-          Không phải việc của cậu. Đi đi – Phú nói.

Chẳng những Nam không đi mà còn nằm kế bên Phú, Nam bắt đầu nói:

-          Phú, cậu có nghĩ là Hằng chết không phải do ngộ độc, hay ăn thức ăn có độc mà chết không? Tớ đang quan tâm vấn đề này hì, chắc có lẽ do tớ đọc quá nhiều truyện trinh thám. – Nam nói.

-          Tớ cũng đang tìm nguyên nhân. – Phú chợt nói.

-          Ôiiiii, thiên tài cũng có lúc quan tâm đến bạn bè sao, cậu làm tớ thấy bất ngờ đấy – Nam sững sốt vì chưa thấy Phú nghiêm túc như thế này bao giờ, đương nhiên là một chuyện ngoài học.

-          Tối nay tớ định đi khám nghiệm Hằng, chỉ kiểm tra qua xem có manh mối gì không, cậu cùng đi không, tớ thấy cậu quan tâm vấn đề này? – Được ba là thám tử tài giỏi của T&T hậu thuận nên Phú rất cương quyết.

-          Đương nhiên, nếu hai thiên tài mà gộp lại thì phá án càng nhanh, ôi truyện trinh thám của chính mình – Nam bật dậy.

Sự kết hợp “ngầm” giữa hai soái ca tất cả trường đều không biết, vì từ khi xảy ra án mạng thì đã không còn ai dám lại gốc cây này nữa. Cả hai đi lên lớp học tiếp tiết phụ đạo cho kỳ thi,  mặc dù Phú và Nam không cần học cũng đủ kiến thức qua kỳ thi nhưng do là về cũng không có gì làm, mặt khác tối nay cùng đi khám nghiệm nên cũng là một lý do ở lại.

19 giờ 40 phút, hiện tại đã gần hết tiết học phụ đạo, ngoài trời thì tối đen. Trong trường riêng các lớp học phụ đạo có đèn, còn đâu là một màn đen thăm thẳm, các bạn nữ thì không dám đi một mình luôn kèm là một bạn nam vì những chuyện xảy ra.Cuối cùng cũng đến giờ về, lúc nãy mọi người luôn đi sát nhau, cả bọn đều thở phào nhẹ nhõm vì không có gì xảy ra nhưng…

-          Á á á á á có maaa – Một nữ sinh la lên chỉ về phía gốc cây.

Trong màn đêm tối, gốc cây lại có bóng trắng, mái tóc dài mà đang di chuyển quay gốc cây, cả trường đều thấy, cả Phú và Nam cũng khá bất ngờ về tình tiết này nhưng cả hai đều bình tĩnh lại và chạy xuống xem xét, các lớp về thì tranh nhau chạy về vì ai cũng sợ. Phú và Nam chạy đến thẳng gốc cây thì đã thấy bóng trắng đó biến mất, cả hai cùng tìm và chỉ thấy một tờ giấy có ghi: “Chuyện chưa kết thúc”.

Phú giữ lấy manh mối này, ngay lúc này Phú và Nam chạy nhanh đến bệnh viện nơi đang cất giữ xác của Hằng (vì những chuyện chưa rõ ràng nên gia đình Hằng muốn điều tra đến cùng): “Đi thôi, Nam, chúng ta còn nhiều việc phải làm”.

Vừa chạy Phú vừa lấy điện thoại gọi cho Ba, nhờ sự trợ giúp của Ba, bước tiếp theo con sẽ làm gì? Thường sau mỗi vụ án, ông Huy hay kể cho con trai nghe để tập dần cho con tính quan sát, lập luận, lý luận trong ngành thám tử. Công việc của một thám tử T&T đòi hỏi rất nhiều kỹ năng và tài năng cùng kiến thức phong phú, đa dạng. Nếu Phú không theo nghề thám tử thì ông cũng trang bị cho con một mớ vốn sống trong đời. Sau này vào đời Phú không bỡ ngỡ. Ông Quý không chỉ là chuyên viên thám tử giỏi mà còn là một người cha rất biết quan tâm đến con cái.

Cả trường lại được một phen sợ hãi sau vài ngày im ắng, sự việc này được loan truyền ngay trong buổi tối hôm đó nhờ vào tốc độ internet như hiện nay.Vụ việc xảy ra quá bất ngờ nên Phú và Nam cũng chưa kịp chuẩn bị, hai người lo đến khám nghiệm trước. Một buổi tối học phụ đạo đã gây ra náo loạn trong trường và qua sự việc này trường cũng không bắt học phụ đạo buổi tối nữa mà chuyển qua cuối tuần để tránh gây hoang mang cho học sinh trường. Sự việc nối tiếp sự việc và giờ Phú và Nam đã đến bệnh viện, cả 2 đang tìm cách để lén vào nhà xác nơi đang giữ Hằng.

Phần III: Manh mối đầu tiên – Vụ án mạng thứ 2

Đến nơi đang cất giữ Hằng để phục vụ công tác điều tra, việc cần làm của hai học sinh thiên tài này là lập một kế hoạch giả dạng hộ lý đẩy xác và lẻn vào khám tử thi Hằng. Theo kế hoạch, Phú và Nam hành động, Nam có nhiệm vụ là cưa cẩm các cô y tá để Phú lấy áo hộ lý và đồ nghề, đương nhiên việc xử lý này quá dễ cho cặp nam thần vô cùng đẹp trai này, cả hai bắt đầu mặc đồ và vào phòng chứa thi thể Hằng, rất dễ nhận ra cô bé vì cô bé vẫn mặc đồng phục trường.

-          Cậu qua bên trái, tôi bên phải, tìm nhanh. – Phú lập tức nói để thi hành ngay và nhanh nhất.

-          Tìm ra thì ra tín hiệu nhé – Nam gật đầu.

Sau hơn 30 phút tìm kiếm thì cuối cùng Phú cũng tìm thấy, đúng là phòng này quá nhiều thi thể, sao người ta không đến nhận thân nhân nhỉ? Phú vỗ tay – đây là tín hiệu của Phú, âm lượng vỗ tay vừa phải chứ không lớn vì phòng kín nên nghe rõ. “Cậu tìm thấy rồi à?” – Nam hỏi lại.

Phú gật đầu và cả hai bắt đầu khám nghiệm, đương nhiên trước khi khám nghiệm cả hai đều xin phép Hằng trước…Đầu tiên theo Phú thì phần cổ, tay sẽ là nơi dễ bị dùng kim độc nhất mà nhiều người sẽ không để ý vì vết kim nếu chuyên nghiệp sẽ rất nhỏ và tưởng như bị côn trùng đốt. “Nam, cậu xem 2 tay của Hằng nhé, tôi xem cổ” – Phú nói.

Trong phòng chứa xác phải nói làm cho con người ta ghê sợ vì là phòng kín nên lâu lâu có gió sẽ gây ra tiếng động rất ghê quái, Phú và Nam đều không sợ nhưng cũng đã đổ ít mồ hôi.

-          Thấy gì không Phú? – Nam hỏi nhanh.

-          Phần cổ của Hằng không thấy vết gì, tớ đã dùng dụng cụ phát hiện đặc biệtcủa ba tớ tại trung tâmthám tử T&T, để tớ xem 2 tay của Hằng. – Phú liền cầm tay Hằng và dò xét.

-          Thật lạ… – Phú nói.

-          Chuyện gì vậy Phú? – Nam hấp tấp hỏi

-          Cả phần cổ và tay Hằng đều không có dấu hiệu, nếu độc phát tán toàn cơ thể thì phải thấy da như bị trúng độc, nhưng lạ thật không có dấu hiệu nào, đành phải liều thôi – Phú thở dài.

Phú khấn vái xin Hằng tha tội trước và hứa sẽ không tiết lộ chuyện này ra, Phú bảo Nam quay mặt đi, Phú bắt đầu cởi đồ Hằng để khám sau lưng và sau chân. Phú lại lấy đồ dò mượn của ba  và tìm kiếm, quả nhiên trời không phụ lòng người, vết kim cực kỳ nhỏ – là loại mà Phú chưa thấy sách ghi lại loại kim này bao giờ và quanh vùng lưng trở xuống khoảng 3 phân đều bị đen.

-          Manh mối đây rồi, tớ sẽ về tìm hiểu loại kim này, nó khá mới – Phú vừa mặc đồ lại cho Hằng vừa nói với Nam.

-          Chúng ta đi thôi, tớ mệt rồi – Phú vừa đi vừa nói.

-          Thật là may mắn, tớ có thể thở phào rồi, vụ án này làm tớ phấn khích quá – Nam vỗ vai Phú.

-          Cẩn thận cái tay cậu – Phú liếc.

Vậy là nhóm hai bạn trẻ đã có hai manh mối, không hổ danh hổ phụ sinh hổ tử, là con của một nhà thám tử giỏi Sài Gòn. Phú và Nam giờ một là tìm hiểu về vết kim độc kia, hai là tìm hiểu về tờ giấy khi gặp ma tại trường. Sáng sớm mai cả trường đều thất thần, sắp đến thi học kỳ rồi nhưng không ai tập trung được vì những chuyện ma quái đang xảy ra tại trường, quanh gốc cây đã bị buộc dây không cho ai vào. “Chán nhỉ” – Phú vừa nhìn gốc cây vừa nói.

Dường như tin hai chàng trai đấu nhau đã không còn quan tâm nữa, điều mọi người quan tâm là gốc cây, là những điều kỳ dị, là những gì họ đang thấy.

18 giờ 00, trời nhá nhem tối, hôm nay lớp của Phú bị học thêm môn cuối nên ra về trễ, đã trễ nên cả lớp được thầy cho về.

-          Cả lớp. – Lớp trưởng nói võng vạc.

-          Ơ cái Tuyết đâu? – bạn ngồi bên cạnh la lớn lên.

Và điều mà cả lớp Phú nhìn thấy lại không thể tượng tưởng nổi… Tuyết đang bị treo trên cây, người đầy máu và đang ngậm một bức thư cùng với một bóng trắng y hệt bóng trắng mà tối học phụ đạo mọi người đã thấy đi mất trước mắt Phú. Phú liền chạy lại, mọi người trong lớp chạy theo Phú, Phú và một số bạn nam mở dây đỡ Tuyết xuống, nhưng đã quá trễ, Tuyết bị mất quá nhiều máu và trên người Tuyết đầy vết bầm và máu. “Mau gọi người nhà Tuyết, mau lên” – Phú nói.

Sự việc về án mạng thứ hai càng làm cả trường náo loạn, có bạn thì xin tạm nghỉ, có bạn thì không dám đi học, nhà trường phải dời lại thời gian thi. Đến nước này, vì khác lớp nên Phú gọi Nam: “Cậu đến ngay phòng hiệu trưởng gấp”.

Tại phòng hiệu trưởng Phú và Nam đã xin phép toàn quyền đi vào khu gốc cây và có tất cả chìa khóa phòng tại trường.

-          Thưa hiệu trưởng, em và Nam đang theo vụ án này, hãy tin tưởng tụi em. Hơn nữa ba em là thám tử tư chuyên nghiệp Sài Gòn nên ba em hứa sẽ chỉ đạo em giúp nhà trường tìm ra sự thật – Phú rất tức giận.

-          Xin thầy hãy tin tưởn tụi em dù chỉ một lần – Nam nói đầy nghiêm túc.

Sau một lúc suy nghĩ thầy hiệu trưởng đã đồng ý và cho Phú-Nam toàn quyền.

-          Nhất định em sẽ tìm cho ra hung thủ thật sự, em không tin các chuyện lạ kia. – Phú nói.

Phần IV: Nhân chứng gốc cây

Phú và Nam đang có hai manh mốt rất quan trọng để có thể tìm đến hung thủ của vụ án này. Ông Quýthám tử Sài Gòn có dặn Phú lưu ý hai vật chứng quan trọng đó là:

-          Mảnh giấy mà bóng trắng để lại.

-          Vết kim độc trên người Hằng.

Phú và Nam dựa theo hai manh mối này chia nhau ra tìm kiếm, nghiên cứu. Phú do đã đọc qua sách Y về các loại độc nên sẽ tìm hiểu về loại kim độc và chất độc mới này, Phú đã kịp thời lấy một mẫu nhỏ tại vết độc trên người Hằng, còn về Nam thì do hoạt bát nên sẽ đi tìm tất cả các nét chữ trong trường xem nét chữ nào giống trong mảnh giấy ghi nhất.

Nam tuy nghịch ngợm nhưng cũng là một học sinh giỏi, thông minh nên Nam dùng phương pháp loại trừ chữ viết, chữ viết trên giấy không được đẹp nên đa phần sẽ vào những bạn nam trước, nên Nam bắt đầu từ những bạn nam trong lớp. Nam tìm tất cả từ lớp 10 đến hết khối 12 nhưng vẫn không tìm ra, Nam lại ngồi xuống suy ngẫm xem còn lớp nào là chưa xét không nhưng nghĩ mãi mà không ra vì đã tìm hết, Nam lại tự nghĩ :”Không lẽ phải xét cả các thầy sao?”. Nam chạy về lớp học ngồi xuống thở dài nhìn mảnh giấy, bỗng Nam đập bàn…

-          À, đúng rồi, còn lớp mình, lớp 12A1 chưa xét – Nam vội đứng lên tập hợp tất cả thành viên trong lớp lại và bắt đầu so sánh chữ viết.

Đây là hy vọng cuối cùng của Nam vì nếu không tìm được nữa thì Nam buộc phải xét đến các thầy trong trường. Lần lượt từng bạn qua, Nam vẫn không tìm được chữ viết nào giống trong mảnh giấy, Nam phát giác.

-          Dương, cậu ấy đi đâu rồi? – Nam hỏi cả đám bạn.

-          Chắc ra ngoài rồi, thằng ấy chỉ suốt ngày học rồi đi một mình. – Một bạn nam trả lời.

Biết tự lấy tập của bạn khác là sai nhưng Nam không còn cách nào khác, Nam lật tập viết của Dương ra.

-          Cũng không giống, thế là tiêu tùng… – Nam thở dài.

Hung thủ quá cao tay, chắc là đã nghĩ đến bước này, gió quạt làm bay các trang tập của Dương, Nam tình cờ nhìn vào thì…

-          Khoan đã, để Nam xem các trang cuối cùng, gần như những mẫu nháp của Dương. – Nam vừa xem vừa đưa mảnh giấy so sánh.

Không thể tin được, một sự cố gắng hay một sự ngẫu nhiên giờ cũng không quan trọng mà quan trọng là Nam đã phát hiện ra cái kim trong bọc. Dương quên mất một điều là khi viết nhanh, viết dối thì nét chữ y hệt nét chữ ghi trong mảnh giấy. Nam vui mừng và không nói gì b, cũng không có bất kỳ hành động nào vì lúc này cũng chưa có đủ bằng chứng để kết tội Dương.

Về phần của Phú, Phú đã tìm ra loại độc dược được bào chế từ “Đoạn Trường Thảo”, khi người ta ăn ba lá vào là có thể dẫn đến chết người rồi, nhưng độc tính giết chết Hằng lại nhẹ hơn và pha một hợp chất khác, theo Phú thì do độc tính nhẹ hơn và được pha một hợp chất khác nên thời gian phát độc sẽ kéo dài, hung thủ tính toán rất kỹ thành phần và chắc hẳn là một người rất giỏi Hóa học cũng như nghiên cứu về cây.Khi phát hiện ra điều này Phú liền nghĩ đến một người: “Dương, nếu mình nhớ không lầm thì Dương là người rất giỏi Hóa và luôn tìm hiểu về cây cảnh, hay là thử hỏi Dương thử xem, biết đâu Dương giúp được”.

Phú và Nam gặp nhau sau bao ngày tìm kiếm, nghiên cứu.

-          Tớ đang nghi ngờ Dương, Phú ạ, rất trùng khớp với chữ viết của cậu ấy, may mà nhờ có gió quạt không thì tôi đã bỏ qua chi tiết quan trọng này rồi. – Nam nói.

-          Trời, cậu nói gì? Dương á. Tớ thì đang định tìm Dương nhờ cậu ấy giúp vì cậu ấy giỏi hóa và sinh học – Phú há miệng như thể không tin một sự trùng lặp đến kỳ lạ.

-          Thì Dương chẳng phải là người giỏi Hóa nhất trường sao? – Nam ngạc nhiên.

-          Tớ hy vọng Dương không liên quan – Phú thở dài.

Được biết, Dương là một người học rất chăm chỉ, như là mọt sách, không tham gia bất cứ hoạt động hoặc giao lưu với ai, tính tình thì không bao giờ ghét ai cả nên khó trách Phú lại thở dài.

-          Giờ cậu tính sao? – Nam hỏi.

-          Nếu Dương là hung thủ thì phải đền tội, tối nay tớ sẽ nhờ ba tư vấn, mấy vụ án kiểu này bên thám tử Sài Gòn T&T hồ sơ chất đống và giải quyết được hoàn toàn, chắc chắn sẽ có cách để Dương nhận tội.

Vào giờ học buổi sáng thứ 6 cuối tuần, Phú – Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch theo chỉ dẫn của ba Phú. Đầu tiên Phú và Nam lấy một bóng trắng tóc dài y hệt những gì mọi người thấy, Nam là người tìm ra tại nhà kho của trường, nó được dấu rất kỹ để gây sự chú ý, tiếp theo để mọi người gần chạy đến thì giấu hình nộm ấy đi, đến đúng 10 giờ sáng hiện tượng được Phú thông báo cả trường xem “nhật thực toàn phần”, Phú và Nam lấy hai hình nộm y hệt hai bạn nữ đã chết kéo quanh gốc cây và ghi một chữ rất to:”D”, toàn trường lại chú ý vào gốc cây mặc kệ hiện tượng giả dạng nhật thực, vừa sợ hãi nhưng vừa tưởng là hai nữ sinh hiện về để báo thù hung thủ. Lúc này Dương cũng đứng xem, mọi người còn lại trên trường đều chạy xuống hết trong đó có Dương.

Hiện tượng giả nhật thực qua đi, Phú và Nam liền xuất hiện và mang mô hình người nộm cho mọi người thấy rõ tất cả chỉ là sắp đặt.

-          Mọi người đều thấy chữ D rồi chứ? – Phú nói.

-          Chữ D là tên của hung thủ giết người, đề nghị ai có chữ D đứng lên gốc cây này – Phú lại nói tiếp.

Lần lượt tất cả nam sinh, cả nữ sinh có chữ D đều đứng trên gốc cây và có cả Dương. Phú lại nói tiếp: “Tôi đã biết ai là hung thủ thực sự”, mọi người chữ D đều thở phào vì biết chắc là không phải mình, có tật thì giật mình mà mình không có thì việc gì giật mình. Lúc này Dương chỉ đứng im, không cười, không biểu hiện.

Phú tiến lại trước mặt Dương nhìn thẳng và nói “Hung thủ chính là cậu, Dương, chính chân cậu đã tố cáo cậu, và chính gốc cây này là nhân chứng”, cậu hãy nhìn xem vì trời tối nên cậu quên mất là gốc cây này có chỗ ẫm ướt và dấu chân trùng khớp với dấu chân của cậu, nhưng cậu chỉ đứng im và không nói gì, đúng hơn là cậu không đi nổi vì đôi chân cậu đang run phải không? Phú lại đưa ra chứng cứ thứ 2: “Tôi đã kịp lấy mẫu máu từ người Hằng ra và nhờ lấy dấu vân tay, trùng với dấu vân tay của cậu, phải cảm ơn cậu vì cậu đã ra ngoài để Nam có thể lấy tập của cậu, vậy mà cậu không để ý đến tập cậu bị mất sao?”

Các lập luận của Phú đều chính xác và Dương chỉ biết quỳ xuống khóc, đến lúc này công an đã đến và đưa Dương đi. Vì sao Dương lại giết nữ sinh? Dương có kể lại những gì mình làm và suy nghĩ của mình trước khi bị giải đi mà cả trường đều sẽ lấy bài học này làm kinh nghiệm, Dương không có bạn bè, sợ hãi và không dám yêu ai nên suốt ngày chỉ học, đến khi Dương quen được Hằng, nhưng Hằng không chịu được tính của Dương nên hai người chia tay, Dương rất uất ức và luôn tìm câu trả lời, sự việc hai người quen nhau không ai biết. Nên Dương trong phút thiếu suy nghĩ đã vận dụng hiểu biết về hóa học và các nghiên cứu của mình về độc dược để lên phương án giết Hằng, cô gái thứ hai là bạn của Hằng bên lớp khác mà Dương biết nên Dương cũng bịt đầu mối do cô gái ấy biết Dương và Hằng đã từng quen nhau. Dương cũng nhờ vào câu chuyện có nữ sinh chết tại gốc cây để thêu dệt lên là nữ sinh ấy về trả thù các nữ sinh trong trường.

Khép lại, chỉ là độc tố từ độc dược mà có thể hại chết người, con còn nhỏ, đừng vội yêu, cứ lo học cho giỏi, tương lai sẽ rực rỡ, như Dương là tắt rồi, sắp thi tốt nghiệp và đại học, con lo ôn bài đi. Phú kể lại kết quả cho ba nghe, ông biết vụ này không khó nên ông để con trai tập dần quen với công việc điều tra và ông thì vẫn bận túi bụi ngày ngày xử lý các vụ án khác của trung tâm thám tử uy tín Sài Gòn T&T…

VĂN PHÒNG THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN